Nguồn gốc của việc thờ phụng Sivalinga của Chăm Pa

By on March 27, 2013

Siva và Visnu, hai trong ba vị thần tối thượng của Hindu giáo được thờ phụng nhiều ở Chăm Pa. Thế nhưng, Siva luôn là vị thần được các vương triều Chăm Pa tôn kính và thờ phụng nhiều nhất. Vì vậy, các hiện vật thể hiện Siva dưới nhiều hình thức linga (sinh thực khí) khác nhau được tìm thấy nhiều ở các di tích đền tháp cổ Chăm Pa.

Nguồn gốc của Sivalinga
Hình ảnh của Sivalinga đúng là một sinh thực khí. Thế nhưng, đối với người Chăm thời Chăm Pa, cũng như đối với các tín đồ Hindu giáo ở Ấn Độ, linga không phải là một hình ảnh sinh thực khí bình thường, mà là biểu tượng sức mạnh và quyền uy tối thượng của thần Siva. Còn lý do vì sao mà linga lại hàm chứa trong nó tất cả mọi sức mạnh và quền uy, thì một trong những Purana (câu chuyện) của Hindu giáo là purana về Sukra, con trai của Brighu, minh họa đầy đủ nhất.

Chuyện kể rằng, Sukra hưởng được đủ trí tuệ của cha mình để trở thành thầy (guru) của các quỷ khổng lồ, và những lời khuyên của con người này đủ có hiệu quả để làm cho các thần khiếp đảm. Trước tình hình như vậy, lo cho số phận của mình, các thần cầu xin Siva giúp họ chống lại những mưu mô xảo trá của Sukra. Nhận lời, Siva cho phép bò Nandi tấn công guru của các quỷ. Như con sư tử tấn công con nai yếu đuối, bò Nandi dễ dàng quật ngã địch thủ để cho ông chủ của mình xử lí. Thần Siva dùng ngón tay trỏ và ngón tay cái, hệt như cầm một mẩu bánh, nhẹ nhàng tóm lấy Sukra đưa lên và cho vào mồm nuốt chửng. Thế là vị thầy của các quỷ bị trôi xuống và bị chôn vùi vào trong dạ dày của Siva. Tại đấy, trước mắt Sukra, hiện ra tất cả các thế giới, các vũ trụ, các tầng trời, các đại dương và các thế giới bên dưới. Sukra còn thấy các adityas (các vị thần chính của kinh Veda, các con trai của Aditi và Kasyapa), mười hai vị thiên thần của các mùa; tám vị chúa của các nguyên tố, những thiên thần luôn đi theo hộ tống vị thần cầm búa tầm sét Indra; tất cả các ganas (những thiên thần) và các yakshas, những thần linh theo hầu Kubera, vị thần tiền tài. Trong đó, Sukra thấy cả những con người nhơ bẩn, thoái hoá kimpurusas và những kẻ ăn xác chết pisachas cũng như các vũ nữ thiên giới kiều diễm apsaras. Trước mắt Sukra cũng hiện ra các nhạc công thiên giới gandharvas chuyên sống bằng mùi hương của hoa. Tất cả mọi sinh thể đều có mặt ở trong dạ dày của Siva: các rishis và những người bình thường, những tạo vật sống trên không và dưới đất, bò, kiến, giun, cây, bụi, cỏ, những tạo vật bơi và chạy, những tạo vật chớp mắt và không chớp mắt, những tạo vật hai chân, bốn chân, sáu chân tám chân và ngàn chân. Những ảo ảnh đó gây ấn tượng mạnh mẽ đến nỗi Sukra phải bật lên lời ca thán phục: “Kính lạy Ngài, người thực hiện được mọi ước muốn! Kính lạy Hara (một tên gọi của Siva, nghĩa là “huỷ diệt”), người nắm bắt mọi linh hồn, người sở hữu mọi đức hạnh, người ban phát sự sống, người bảo vệ thế giới! Kính lạy Ngài, vị thần ba mắt Bhava (một tên gọi của Siva, nghĩa là: bản thể); kính lạy Shankara (tên gọi của Siva- chúa núi), phu quân của Uma, người cưỡi trên mây, người sống trong hang động, người yêu thích những lễ hoả táng, người cầm đinh ba, vị chúa của bò sữa; kính lạy thượng đế tối cao, người phủ tro hỏa táng lên thân mình, cái của Ngài là tôn kính và là huy hoàng”. Cứ thế, Sukra ca tụng đi ca tụng lại mãi khiến Siva phải cười và nói: “Tốt lắm, ngươi sẽ trở thành con trai của ta! Ngươi sẽ ra khỏi bụng ta qua dương vật của ta. Vì thế mà ngươi sẽ có tên là Sukra (nghĩa là: tinh dịch)”. Thần Siva vừa dứt lời thì Sukra từ trong bụng Siva, qua dương vật của thần, vọt ra ngoài. Từ đấy, Sukra tôn kính Siva là Thượng đế.

Thực chất của việc thờ phụng Sivalinga
Trong các Purana bằng chữ Sanskris, còn có một câu chuyện không chỉ nói về uy lực lớn lao của Sivalinga mà còn cho biết về cách thức làm lễ đối với vật thờ này như thế nào?

Câu chuyện kể rằng, hồi đó, đã lâu lắm rồi, tận tít trong những cánh rừng nọ của vùng núi phía bắc, có một nhóm những người ngoan đạo và những người khổ hạnh đáng kính sống ẩn dật. Họ cùng với những người vợ còn trinh trắng của mình sống một cuộc sống cũng trinh trắng bằng việc ngày ngày tụng niệm và thờ phụng Thượng Đế. Họ tự hào vì họ có thể trầm tư sâu nhất và những lời nguyền của họ có hiệu lực nhất.

Thế rồi, vào một ngày, giữa những cánh rừng thông, xuất hiện một chàng trai xinh đẹp, trần truồng. Chàng trai vừa cầm cái dương vật cương cứng của mình vừa nhảy múa những vũ điệu thật quyến rũ và khêu gợi. Chàng trai đó chính là Siva. Ngài đến đó với ý muốn là làm cho những con người mộ đạo kia cười lên, vui vẻ và hạnh phúc. Thế nhưng, những người mộ đạo không chỉ căm phẫn mà còn cương quyết cự tuyệt trước cuộc trình diễn dâm tục của thần Siva. Trong khi đó, thì những bà vợ khao khát tình yêu kia thì không thể không bị người đàn ông đẹp trai và tục tĩu kia quyến rũ và con tim của họ bí mật đập gấp gáp hơn.

Như lửa đổ thêm dầu, sự xúc phạm kia căng lên thành lời nguyền khủng khiếp: “Những hành động xúc phạm của ngươi là chưa từng có! Ngươi đã vi phạm những điều răn của kinh Veda linh thiêng! Hãy biến đi cái của ấy của nhà ngươi!”. Thế là, ngay lập tức, cái linga của Siva rời ra khỏi người của thần, bắt lửa và rơi xuống. Linga rơi qua, làm cháy và tàn phá cả ba thế giới là thiên giới, hạ giới và thế giới phía dưới. Tất cả tạo hoá có nguy cơ bị thiêu huỷ. Các thần và các nhà hiền triết sợ hãi vội tìm đến Brahma, đấng sáng thế để hỏi xem phải làm gì. Và, như mọi lần trước, lần này, vị tổ của vạn vật có ngay một lời khuyên đúng. “Phải làm nguội cái dương vật của Siva lại! Hãy đến gặp thần nữ Parvati, cô con gái xinh đẹp của núi và hãy hát cho nữ thần nghe những bài ca mà phong tục xưa bắt buộc. Hãy đi lấy nước từ chỗ cạn linh thiêng trên dòng sông cho vào bình cùng một ít cỏ kusha và hạt lúa mạch. Đặt chiếc bình nước đó vào vòng tròn ma thuật (mandala) được trang trí bằng tám loại cánh hoa. Hãy đọc những câu thần chú (mantra) lên bình nước. Hãy hát tiếp, không được ngừng, cho đến khi nữ thần xuất hiện dưới hình hài là một âm hộ. Khi đó, cái dương vật bốc lửa kia sẽ tìm được cái làm cho dịu và mát đi trong vòng ôm ẩm ướt của âm hộ. Ngay khi mà cái dương vật dịu xuống, hãy tưới ngay vào nó thật nhiều nước mát và trói buộc nó lại bằng thật nhiều lời thần chú. Hãy tôn kính linga bằng hoa, bằng hương của gỗ đàn hương, bằng hương của hương và bằng các gia vị ngọt ngào. Hãy ca ngợi đấng tối cao bằng những bài hát tụng và những nhạc cụ, bằng cúi gập người và nằm úp mặt. Cuối cùng, hãy kết thúc lễ thức bằng câu cầu khấn: “Kính lạy Ngài, Chúa tể của các thần, người đem bình an và hạnh phúc đến cho thế giới. Chính Ngài là Đấng sáng tạo, bảo vệ và huỷ diệt. Xin Ngài, Đấng tối cao hãy an bình nơi đây và xin Ngài hãy bảo vệ cho tất cả các thế giới.” Các thần và các nhà tiên tri đã làm tất cả như lời khuyên của Brahma. Sau khi cái linga bốc lửa dữ dội kia đã tìm được nơi an trú trong yoni, thì cả Siva và Parvati đều hài lòng. Việc làm trên chính là linga-puja (lễ cúng Sivalinga) đầu tiên được thực hiện.

Như vậy, đối với các tín đồ Hindu giáo nói chung và người Chăm Pa xưa nói riêng, Sivalinga chính là hình ảnh biểu tượng cho sức mạnh sáng tạo mang tính vũ trụ của thần Siva. Còn thực hành nghi lễ lingapuja là làm cho con người ta gắn được với cội nguồn thần linh: trình tự các lễ thức sẽ dần dần từng bước giúp cho con người đến mỗi lúc một gần hơn tới bản thể thần linh và tự nhiên của mình.

Theo tapchilangviet
* Nếu bài viết này hữu ích với bạn, hãy “tiếp lửa” cho Tâm Học bằng cách bấm Like, Google +1, Tweet hoặc Chia Sẻ, Gửi….cho bạn bè , người thân. Chân thành cảm ơn!

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)

Gửi phản hồi

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>