Bánh coóng phù

Mùa đông, nếu đến Cao Bằng, buổi tối dạo trên những con phố nhỏ của thị xã miền núi này, bạn sẽ thấy những hàng quà đêm bên đường. Ánh lửa bập bùng trong bếp lò. Người ăn xúm xít vây quanh. Đó là những hàng bán bánh coóng phù.

Thực ra, bánh coóng phù chẳng xa lại gì với mọi người. Coóng phù (còn có tên khác là thoóng phù, phù noòng) tiếng Tày, Nùng nghĩa là bánh trôi.

Thoạt nhìn, coóng phù của người miền núi cũng không khác bánh trôi của người miền xuôi là mấy. Cũng là gạo nếp xay thành bột nước, đựng trong túi vải cho róc hết nước rồi nhào bột cho dẻo, vo viên, thả nước sôi… Nghĩa là cách làm cũng giống như làm bánh trôi vậy. Nhưng coóng phù ở đây có nhân là lạc rang giã nhỏ nấu với đường đỏ. Có người lại làm nhân bánh bằng đỗ xanh nấu chín trộn đường kính trắng. Không giống như ở miền xuôi, nhân bánh chỉ là một viên đường đỏ.

Nhưng nếu chỉ như thế thì cũng chẳng có gì lạ lắm. Vì suy cho cùng, coóng phù cũng chỉ là một dạng bánh trôi mà thôi. Nhưng sao thứ bánh này lại có sức hấp dẫn, quyến rũ người ta đến thế?

Các hàng coóng phù ở đây thường bày ngay dưới mái hiên, bên hè phố. Và chỉ bắt đầu bán vào lúc chập tối cho đến nửa đêm. Đêm mùa đông miền núi, gió lạnh hun hút. Sương đêm giăng mờ trên những ngọn đèn đường. Lúc này mà được thưởng thức một bát coóng phù thì còn gì bằng.

Sà ngay vào hàng coóng phù bên đường. Cô hàng bánh ngồi sau trước bàn dài, bên chiếc hỏa lò tỏa ánh lửa hồng ấm áp. Nồi nước đường đang sôi lăn tăn trên bếp lò tỏa mùi thơm ngào ngạt. Đường có thể là đường trắng hay đường đỏ đều được. Nhưng nhất thiết phải có mấy củ gừng đập dập nấu cùng.

Có người ví nước đường để ăn coóng phù mà không có gừng thì chẳng khác gì thịt chó mà không có mắm tôm vậy. Chiếc mâm nhôm xếp đầy những viên coóng phù trắng tinh. Cô hàng thả những viên bánh vào nồi nước sôi, chờ một lát. Khi những chiếc bánh nổi lập lờ trên mặt nước, cô thong thả vớt vào bát, chan nước đường. Khách đón bát bánh, xuýt xoa, hít hà, thích thú.

Với người dân Cao Bằng, ăn bánh coóng phù phải ăn nóng. Ăn giữa cái rét của đêm mùa đông, cạnh ánh lửa hồng của của hàng bánh dưới mái hiên. Dù quen hay lạ, người ta vừa thong thả ăn vừa khẽ khàng nói với nhau đôi câu chuyện. Thế mới hợp tình hợp cảnh.

Bánh vừa vớt ra, nóng hổi. Nước đường nóng bỏng môi, thơm cay mùi gừng tươi. Ăn như thế mới đúng kiểu ăn của người miền núi xứ lạnh, mới cảm thấy hết cái ngon của coóng phù. Vị dẻo quánh của nếp, vị bùi của nhân lạc cùng với vị ngọt của đường, vị thơm cay của gừng hòa quyện với nhau ngon lạ lùng, thật khó quên.

Bánh Coóng phù đã trở thành nỗi nhớ của những đứa con quê núi đi xa, khi mùa đông về.

* Nếu bài viết này hữu ích với bạn, hãy “tiếp lửa” cho Tâm Học bằng cách bấm
Like, Google +1, Tweet hoặc Chia Sẻ, Gửi….cho bạn bè , người thân. Chân thành cảm ơn!

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here