Chuyện triều Nguyễn sập bẫy tình của chị dâu

By on 16/05/2014

Vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành của Tống Thị đã khiến bao đấng quân vương mê đắm, làm khuấy đảo cả lịch sử triều Nguyễn nửa đầu thế kỷ XVII.

Người đàn bà đẹp nghiêng nước nghiêng thành

Tên tuổi của Tống Thị gắn liền với nhiều chúa triều Nguyễn. Chính sử triều Nguyễn có ghi Tống Thị là con gái đầu của Tống Phước Thông, vợ của Nguyễn Phúc Anh (hoàng tử Kỳ), trấn thủ Quảng Nam, con dâu chúa Sãi; chị dâu và tình nhân của chúa Thượng, nhưng lại tư thông với Chưởng dinh Nguyễn Phúc Trung (em ruột chúa Thượng).

Tống Thị sở hữu nhan sắc kiều diễm, phục sức trang nhã, phong cách yểu điệu thục nữ. Trông thấy Tống Thị, nhiều người còn nói “ngoa” lên rằng như thấy giáng tiên vừa đội trăng sao, vừa rẽ khói vén mây xuống hạ giới. Không chỉ đẹp, Tống Thị còn có tài đưa tình quyến rũ, duyên dáng hơn người và ăn nói như rót mật vào tai.

Tống Thị được cho là người đàn bà ghê gớm thời Lê mạt Nguyễn sơ. Sở dĩ có cái danh đó bởi bà đã dùng nhan sắc diễm lệ và tài quyến rũ đưa tình của mình để leo lên đỉnh cao quyền lực. Bà không từ bất cứ thủ đoạn nào, bất chấp cả luân thường đạo lý để đạt được mục đích của mình.

Khi đã có quyền lực trong tay, Tống Thị sẵn sàng xúi giục chúa trừng trị những người mà bà oán ghét. Ngoài ra, bà còn lợi dụng quyền lực câu kết với gian thương, ra sức bóc lột nhân dân, nhận hối lộ của những kẻ cầu cạnh. Bởi thế, chẳng mấy chốc bà đã sở hữu một gia sản nhất nhì ở Đàng Trong, giàu chỉ kém chúa.

Nhưng điều khiến người đời nhắc đến Tống Thị nhiều nhất phải kể đến tài lung lạc đấng quân vương của bà, đến mức nhiều sử gia đã bình luận rằng: “Gái đẹp quả có mãnh lực vô biên “.

“Ngải hoa” làm điêu đứng đấng quân vương

Tống Thị lấy hoàng tử Kỳ sinh được ba người con trai khiến Phước Thông rất mừng. Nhưng khi Kỳ mất, Phước Thông vô cùng thất vọng nên đã dẫn gia quyến lẻn vào vùng Thuận An trốn, chỉ có Tống Thị ở lại.

Từ khi trở thành góa phụ, tham vọng mà âm mưu của Tống Thị không ngừng dừng lại. Theo sử sách, Tống Thị đã dùng chuỗi vòng ngọc liên châu làm “ngải yêu” để chinh phục chúa Thượng. Một lần vào năm 1639, Tống Thị dâng Chúa Thượng Nguyễn Phúc Lan thứ bùa đó, chúa cầm lên ngửi thấy mùi hương thơm ngát, lòng dạ bắt đầu phiêu phiêu.

Thêm vào đó, Tống Thị còn dùng tài ăn nói hơn người của mình để chinh phục chúa Thượng. Khi vào diện kiến chúa, mỹ nhân đã sụp lạy dưới thềm, thưa trình về tình cảnh goá bụa thảm thiết, khiến chúa rủ lòng đã cho phép người đẹp được tự do vào ra vương phủ. Trước nhan sắc lộng lẫy và sự quyến rũ của Tống Thị, chúa Thượng đem lòng say mê. Qua nhiều lần gặp gỡ, bất chấp mối quan hệ chị dâu – em chồng, hai người đã ân ái hoan lạc bất luận đêm ngày.

Đam mê sắc dục, nghe lời yêu nữ làm nhiều việc sai trái, từ một người khiêm nhã, nhân hậu, chúa Thượng trở thành một bạo chúa nóng nảy, hiếu sát, hoang dâm vô độ đến bỏ bê quốc sự.

Được chúa Thượng sủng ái, Tống Thị càng lúc càng lộng hành, xui khiến chúa làm nhiều việc thất đức.

Để chứng tỏ mối tình nồng đượm với người đẹp, chúa Thượng định xây một lâu đài nguy nga tráng lệ để cùng Tống Thị hưởng tuổi xế chiều. Chúa bắt trăm họ lấy đá quý, gỗ quý, tập trung nhân công và thợ giỏi để thực hiện việc xây cất. Từ đó, người dân đã đói kém lại thêm sưu thuế nặng nề càng khổ ải. Trong vương phủ, những người oán ghét Tống Thị ngày càng nhiều thêm và ai ai cũng lo cho nghiệp chúa.

Tuy nhiên, sự lộng hành của Tống Thị không thể kéo dài mãi. Nội tán họ Phạm đã liều thân vào phủ chúa tâu bày vụ việc dâm loạn, coi nhẹ luân thường đạo lý của chúa Thượng với Tống Thị, gieo nỗi thống khổ cho nhân dân giữa lúc thiên tai hạn hán đang lan tràn. Chúa Thượng “tỉnh ngộ”, ra lệnh bãi bỏ việc xây cất lâu đài và dần xa lánh Tống Thị.

Bị thất sủng, ngày đêm Tống Thị tìm mưu tính kế trả thù. Thị nghĩ phải làm sao cho sụp đổ toàn cơ nghiệp của họ hàng chúa Nguyễn xứ Đàng Trong mới hả dạ.

Tống Thị đã viết một mật thư kèm theo xâu chuỗi trăm hoa, nhờ người dâng lên tận tay chúa Trịnh Tráng. Nội dung bức thư nhằm kích động bạo loạn, nếu cuộc tiến quân đánh Thuận Hóa thành công, bà nguyện về Đàng ngoài hầu hạ Chúa.

Nhận được bức thư, Trịnh Tráng vừa ngửi mùi hương của chuỗi hoa đã bần thần xao xuyến, nhìn nét chữ lại thêm mơ tưởng đến mỹ nhân nên gấp rút tổ chức cuộc Nam phạt để chiều lòng Tống Thị.

Nào ngờ quân Trịnh Tráng thua lớn, Tống Thị vỡ mộng, chuyển hướng ve vãn sang Nguyễn Phúc Trung – em ruột chúa Thượng bởi bà nghĩ là chỉ có ông mới lật đổ được chính cháu mình – chúa Hiền.

Tống Thị tiếp tục sử dụng chuỗi hoa ma quái khiến Nguyễn Phúc Trung vừa cầm hoa đã bồi hồi ngây ngất, lửa dục bốc lên.

Với kỹ thuật ái ân “tía rụng hồng rơi”, dâm phụ đã chinh phục được lòng nịch ái, đắm say của một võ quan hung bạo từng xem bà như một ma quái cần xé xác phanh thây. Sau đó, Tống Thị đã xúi Trung đứng ra làm phản, bắt mối với Đàng ngoài.

Cuối cùng, theo sách Đại nam Thực lục tiền biên, vụ làm phản bị bại lộ, chúa Trung chết, Tống Thị bị chém và bêu đầu giữa chợ.
Theo danviet
* Nếu bài viết này hữu ích với bạn, hãy “tiếp lửa” cho Tâm Học bằng cách bấm
Like, Google +1, Tweet hoặc Chia Sẻ, Gửi….cho bạn bè , người thân. Chân thành cảm ơn!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *