Mưa tháng 5

By on 10/05/2014

Tháng 5 bất chợt những cơn mưa rào, tiếng sấm vang trời và những cuồng mây lạ. Sớm đến sớm đi, chẳng còn đâu cái dầm dề của mưa xuân, cảm giác tâm hồn cũng như chuyển mùa vậy.

Nhớ một bàn tay đã nắm một bàn tay thật chặt trong cơn mưa sang hạ bắt đầu một tình yêu ngây dại. Rồi mưa đi, anh cũng đi.

Mưa tháng 5 cho nỗi nhớ bâng khua bắt trái tim nghĩ về ai. Ngày gặp anh, mưa mang cơn gió dịu nhẹ ướt sũng vai mềm để hai đứa vô tình chung ô. Có đôi trẻ lấy cớ cơn mưa mà yêu mà thương, mà giận hờn để mưa một mình rơi lặng lẽ. Xa mái trường, cất những bông hồng nơi ngăn cặp, gấp lại những trang thơ chưa kịp ngỏ lời yêu. Mỗi đứa một phương trời và cơn mưa khép lại tình yêu ta ngày ấy.
Giờ em đã qua bao cơn mưa trong cuộc đời, đã từng bâng khuâng, từng khát cháy cho những lời yêu ướt sũng môi mềm. Em đi qua những cơn mưa không anh, chỉ có nỗi nhớ và mê mệt những kỉ niệm học trò đầy bối rối. Hai đứa đèo nhau trên chiếc xe đạp nhỏ, lướt thướt mưa về.

 


Ðêm nay, mưa lại rơi. Em nằm nghe những hạt mưa qua khẽ tay, trong cái lạnh của đất trời chuyển mùa. Mưa tháng 5 sao mà buồn đến thế? Mưa tháng 5 trên sân ga vắng, em tiễn anh đi, trong lòng hoang mang và lo sợ vì thách thức cuộc đời để mỗi đứa mỗi nơi.
Lại nhớ lời anh: “Anh giống như cơn mưa tháng 5, tinh khôi và bất chợt nhưng đi đâu thì anh cũng sẽ trở về”. Mưa đã về rồi, nhưng còn anh, bao giờ anh tới?

Theo dantri
* Nếu bài viết này hữu ích với bạn, hãy “tiếp lửa” cho Tâm Học bằng cách bấm
Like, Google +1, Tweet hoặc Chia Sẻ, Gửi….cho bạn bè , người thân. Chân thành cảm ơn!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *