Đứng từ xa, Hòn Bà giữa biển xanh như một dấu chấm buồn trên dòng nhạc viết bằng làn sóng, đơn côi và thơ mộng.

Hòn Bà
Hòn Bà

Chỉ cách bờ biển Bình Tân (thị xã La Gi) khoảng 2 km và đi thuyền từ cửa biển La Gi mất chừng nửa giờ, đảo nhỏ Hòn Bà hiện ra như một ngọn đồi cao sum suê cây xanh phủ kín. Nhưng nhìn kỹ đó là một kỳ quan kết dính bởi những khối đá thiên nhiên ẩn chứa bao điều huyền bí dị thường.

Đây là lần đầu tôi ở lại đêm trên đỉnh đảo nhỏ này. Trước lúc mặt trời chìm xuống mặt nước biển hướng Bình Châu (Xuyên Mộc, Bà Rịa -Vũng Tàu), phố cảng cá La Gi và dải đồi dương xanh lắng vào mờ sương cùng lúc loáng thoáng những mắt đèn đêm đang lên. Bạt ngàn con sóng mơ hồ dội vào vách đá ngổn ngang dưới chân đảo gợi cho tôi cái cảm xúc chông chênh, bồng bềnh như đang ngồi trên con tàu tận ngoài khơi xa cách biệt với không khí xao động ồn ào thường ngày. Chỉ còn lại tiếng côn trùng rỉ rích phiêu du từ những hốc đá được che phủ cỏ dại rậm rịt. Những bộ rễ đan kín dưới gốc bồ đề có đến hàng trăm năm tuổi, giữa chập chờn tối như đang xua ra những hình thù cá sấu, kỳ đà, rắn rết chuyển động để đủ cho mình cái cảm giác thuần phục trong không gian kỳ diệu lưu giữ một thời hoang sơ. Mùi hương nhang thắp lên từ ngôi miếu cổ thờ Bà Chúa Ngọc- Thiên Y A Na với làn khói lung linh quyện vào bóng trăng rằm đang lên đằng phía biển Khê Gà. Ánh đèn ngọn Hải Đăng cũng vừa lấp lánh chiếu sáng quay từng nhịp vòng trông hắt hiu xa hút. Hình ảnh ông Từ giữ đảo trong bộ áo nâu lom khom đi thắp từng nén hương dưới chân tượng Phật Bà, am thờ Chúa Chàng Râu… làm cho tôi nghĩ đến những đêm vắng lặng chỉ có một mình ông. Câu hỏi này tôi đã được ông giải thích ban chiều, đó là việc tìm thấy lòng tự tại an nhiên đầy quyến rũ ở đây. Dần về khuya khi trăng treo đầu ngọn cây trôm cổ thụ, ánh trăng vàng vọt đã đánh thức tiếng chim ríu rít gọi bầy. Từng cơn gió thổi từ xa khơi thoáng về lay động những cây phong ba đang trổ lá khi mùa bấc trôi qua. Con sóng vẫn ầm ào vỡ vụn dưới gộp đá chân đảo, kể lể truyện tích Hòn Bà muôn thuở là nỗi niềm chia ly của cuộc tình đầy trắc ẩn, lãng mạn trở thành thiên tình sử thấm đậm vào đời sống tâm linh của người dân vùng biển ở đây.

Hòn Bà
Hòn Bà

Giữa một không gian tĩnh mịch, chỉ có tiếng lao xao của rừng cây, tiếng rì rào của sóng. Người giữ đền kể cho bạn nghe truyền thuyết về Hòn Bà, một câu chuyện tình đầy chất sử thi. Chuyện kể rằng, xưa có đôi vợ chồng trẻ sống thật hạnh phúc bên nhau trên mảnh đất La Gi chưa thêm dấu chân người. Họ ở với bếp lửa của người vợ và sống bằng muông thú chồng săn về trong động Bà Sang. . Một hôm người chồng nghe tiếng con chim lạ hót. Chàng nghĩ ngợi, bàng hoàng. Thế rồi chàng xách ná, đeo tên đi theo tiếng chim về hướng núi xa. Đến một vùng đất lạ, thú rừng không gặp nhưng ở quanh chàng hiện ra khung cảnh của ngàn hoa và những hình bóng mỹ nữ diễm kiều. Chàng quên cả lối về với người vợ chân quê.

Ở nhà, nàng nóng lòng bên chảo nước réo sôi, lửa lại sắp tàn, mòn mỏi ngóng chờ chàng mang về những con thịt rừng và tấm da thú màu lông sặc sỡ. Ngày tiếp ngày, nàng vẫn kiên trì giữ hồng bếp lửa để chảo nước luôn sôi. Nhưng trong một đêm được báo mộng, người vợ hiểu ra chàng đã phụ bạc, quay lưng với tình yêu nồng ấm ngày nào. Nàng phẫn uất hất đổ chảo nước đang sôi như một lời thề đoạn tuyệt. Nàng dậm chân ba dậm, Động Bà Sang bỗng tách một phần đất để trở thành hòn đảo cô đơn chia lìa với bao kỷ niệm. Đó là Hòn Bà!

Ở ngay lối lên đỉnh Hòn Bà có một am thờ ông Cai. Có một câu chuyên nhỏ: Người ta nói có một thương buôn khi cập thuyền ghé đảo núp gió, rung động trước nhan sắc của người chủ đảo, không cầm lòng được nên đã lỡ lời thô lỗ, suýt vong mạng. Nhưng Bà đã tha thứ và người thương buôn này xin tình nguyện làm kẻ hầu hạ bà suốt đời. Một truyền thuyết mang màu sắc đạo đức và chế độ mẫu hệ của người Chăm.
Trong ngôi đền thờ, tượng nữ Thần Thiên Y Ana bằng đá, được các nghệ nhân Chăm tạc từ một khối đá nguyên tại chỗ. Người Chăm đã xây ngôi đền trên ngọn của đảo để tôn vinh nữ thần của mình. Vào những thế kỷ trước, đi biển là nghề chính thu hút đông đảo ngư dân Chăm ven bờ mà dấu vết của những làng ngư cổ vẫn còn. Do vậy, việc thờ tượng Nữ thần ở đây cũng là sự cầu mong cho Nữ thần phù hộ, cứu nạn cho họ trên biển.

Ngày nay, trên đảo cũng có tượng phật Quan Âm, một bên là thờ phật Thích Ca. Phật thần thông quảng đại, Quan Âm cứu nạn cứu khổ, cả cho những người đi biển. Các quan niệm và thần thánh khác nhau, cũng đều là nguyện ước an lành.
Ngày 23 tháng 3 âm lịch hàng năm là ngày lễ và hội của nhân trong vùng nói chung và dân đi biển nói riêng tưởng nhớ đến Bà và cầu cho biển êm, mưa thuận gió hòa. Đứng trên đảo, phóng tầm mắt nhìn về đất liền là phố xá La Gi san sát, bến tàu đông đúc và đồi dương xanh rì trên dải cát trắng.

Người ta ngưỡng mộ và đến Hòn Bà vì ngôi đền cổ, vì sự ẩn hiện cổ tích của truyền thuyết, và cũng vì vẻ đẹp lạ lùng của hòn đảo vừa gần gũi thị xã đất liền, vừa dạt dào biển cả.

Loading...

Dường như đêm Hòn Bà rất ngắn bởi giữa mênh mông biển sóng lúc sớm sương đã tràn bóng mây bầu trời lồng lộng xanh mơ. Vài chiếc thuyền câu đã cặp bờ đảo từ khuya, đang nép dưới những tảng đá lô xô như nghiêng mình theo chiều sóng vỗ. Còn sót đâu đây những con cua, con tôm dậy trễ lang thang lạc vào khe nước trong veo. Vách đá cũng được gội rửa từ những cơn sóng đêm chưa ráo chất mặn mòi của biển bày ra chi chít những con ốc hào, vú nàng có một đời sống hóa thân bền bỉ.

Hòn Bà
Hòn Bà

Cảm nhận được cái hồn đá qua muôn hình muôn vẻ đan xen nhau như có từ bàn tay tài hoa của đất trời ban cho vùng đất biển này một giá trị thiêng liêng. Đó là Hòn Bà mang hình một con rùa khổng lồ, đầu là tảng đá rời ra, ngước về biển Nam. Phải chăng ở đó còn dấu tích nồi nước sôi do Bà giận dỗi đạp đổ để có địa danh Suối Nước Nóng bây giờ. Còn bờ đảo phía đất liền, những con sóng bao giờ cũng vang vọng thê thiết như ngóng trông về núi Ông (Tánh Linh) bởi ở đó có bóng hình chàng.

Trong văn hóa phương Đông, tứ linh: long, lân, qui, phụng là biểu tượng của điềm lành, có giá trị vĩnh cửu. Nhưng qui (rùa) là một tối thượng thần, hợp bởi cả âm và dương, hiện thân của sức chịu đựng. Hòn đảo không rộng mấy, mặt bằng chông chênh khoảng 1 sào đất, còn lại là sườn đảo nghiêng nghiêng dốc đá nhưng với cây xanh, dây leo chằng chịt lẩn với đá tảng rêu phong trở nên kỳ ảo.

Tổng hợp

*Nếu bài viết này hữu ích với bạn, hãy “tiếp lửa” cho Tâm Học bằng cách bấm Like, Google +1, Tweet hoặc Chia Sẻ, Gửi….cho bạn bè , người thân. Chân thành cảm ơn!

Loading...

Leave a Reply

Please Login to comment
  Subscribe  
Nhận thông báo