Thời đức Phật, các bậc đạo cao, đức trọng thường được tôn xưng là Thượng tọa, là Trưởng lão.

Vì thế, hàng Thượng tọa rất được Tăng chúng và tín đồ cung kính, nể trọng, cúng dường hậu hỷ, đồng thời các Ngài là bậc lãnh đạo, mô phạm trong đại chúng, nên luôn được Phật ca ngợi, tán thán.

Thời Đức Thế Tôn còn tại thế, Ngài biết rõ người đời sau phước mỏng nghiệp dầy, đam mê danh vọng, cho nên Ngài dạy: “Thượng Tọa là bậc đã thấu được Chính pháp, cư xử tốt với mọi người (từ bi và trí tuệ viên dung), chứ không vì tuổi tác hay nguồn gốc xuất thân. Một chú Tiểu nếu xứng đáng cũng được gọi là Thượng tọa”.

Danh hiệu Thượng tọa được dùng sau này không hẳn là theo tất cả các tiêu chuẩn trên, thường chỉ để dùng cho các Tỷ kheo có danh tiếng, cao tuổi Hạ. Thượng tọa có nguồn gốc Phạn ngữ: sthavira, Pàli: thera; là cách tôn xưng một vị Tăng cao tuổi đã đạt bốn tiêu chuẩn sau:

– Đức hạnh cao
– Nắm vững tất cả giáo lý căn bản của đạo Phật
– Nắm vững các phương pháp thiền định
– Người đã diệt ô nhiễm, phiền não và đạt giải thoát.

Hiện nay, ở Việt Nam, điều kiện để Giáo hội Phật giáo Việt Nam tấn phong Thượng tọa cũng được quy định trong Hiến chương của Giáo hội là Tăng sĩ từ 45 tuổi đời và 25 tuổi đạo trở lên, có công đức với đạo pháp và dân tộc. Còn Đại đức: là tôn hiệu chỉ cho những vị Tăng có đạo hạnh, trí tuệ và đã thọ giới Tỳ kheo.

Theo kienthuc

Loading...

* Nếu bài viết này hữu ích với bạn, hãy “tiếp lửa” cho Tâm Học bằng cách bấm
Like, Google +1, Tweet hoặc Chia Sẻ, Gửi….cho bạn bè , người thân. Chân thành cảm ơn!

Loading...

Leave a Reply

Please Login to comment
  Subscribe  
Nhận thông báo