Cù Chính Lan là anh hùng liệt sỹ thời chống Pháp, đồng chí sinh năm 1930, dân tộc Kinh, quê ở xã Quỳnh Đôi, huyện Quỳnh Lưu tỉnh Nghệ An. Khi hi sinh đồng chí là tiểu đội trưởng bộ binh thuộc tiểu đoàn 304, Đảng viên Đảng cộng sản Việt Nam.

Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo, mẹ chết sớm, ở với bố và 5 em nhỏ. Cù Chính Lan phải lao động vất vả ngay từ bé dưới chế độ bóc lột hạ khắc của Thực dân phong kiến. Hoàn cảnh đó đã tạo ra cho đồng chí những đức tính tốt; cần cù nhẫn nại, thương người cùng cảnh khổ, căm thù sâu sắc giai cấp phong kiến và chế độ thực dân tàn bạo.

Ngay sau cách mạng tháng 8 thành công, thực dân Pháp trở lại xâm lược nước ta. Cù Chính Lan tình nguyện xung phong nhập ngũ năm 1946, chẳng bao lâu đã nổi bật trong học tập và công tác góp phần xây dựng đơn vị. Thời kì là chiến sĩ liên lạc, ông được biểu dương là quân nhân “ gương mẫu” Thời kì đi nằm bệnh xá được anh em thương binh tặng danh hiệu “người chi cả hiền từ”. Khi được đề bạt tiểu đội trưởng, đồng chí luôn luôn chăm lo xây dựng đơn vị tiến bộ toàn diện, cùng anh em đưa tiểu đội từ kém lên khá. Đặc biệt trong chiến đấu Cù Chính Lan luôn nêu cao tinh thần dũng cảm, táo bạo mưu trí hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ. Ở trận Giang Mỗ lần thứ nhất ngày 7 tháng 12 năm 1951, khi bố trí trận địa bị lộ, địch bắn dữ dội, trên ra lệnh tạm thời rút lui, đồng chí dũng cảm đi sau cùng dùng súng máy bắn kiềm chế địch cho đơn vị rút, rồi quay lại tìm anh em bị thương đưa được 3 đồng chí trở về an toàn. Trong trận này đồng chí anh dũng bắt sống quân giặc được tặng thưởng huân chương chiến công.

Ở trận Giang Mỗ lần thứ 2, ngày 13 tháng 12 năm 1951, khi địch lọt vào trận địa, cả đơn vị nổ súng quyết liệt, diệt gọn đại đội địch, lúc chuẩn bị rút thì xe tăng địch tiếp viện tới bắn dữ dội vào đội hình ta chặn đường rút lui làm nhiều anh em bị thương vong. Cù Chính Lan dũng cảm xông lên, nhảy lên xe tăng địch, kề tiểu liên vào khe hở trên tháp xe cáp bò, nhưng không may tiểu liên bị hóc, xe tăng vừa chạy vừa bắn, đồng chí hô anh em tập trung lựu đạn đến cho mình, rồi lại nhanh nhẹn nhẩy lên xe, giật nắp quăng lựu đạn vào, giặc nhặt lựu đạn ném ra và hốt hoảng lái xe tăng bỏ chạy. Thời cơ dệt xe tăng ngay trước mắt, không để nó chỵa thót, đồng chí táo bạo mở chốt lựu đạn chờ cho khói thuốc xì ra được vài giây rồi ném vào buồng lái, lựu đạn nổ giặc trong xe bị chết và xe húc vào núi. Khi trận đánh kết thúc đồng chí đã cùng đồng đội bắn cháy 4 xe tăng, lập chiến công oanh liệt và đồng chí đã trở thành “Dũng sĩ đánh xe đường số 6”. Tấm gương của Cù Chính Lan đã cổ vũ toàn quân thi đua diệt xe tăng và xe cơ giới địch.

Ngày 29 tháng 12 năm 1951 đồng chí tham gia đánh đồng Côtô, bị thương 2 lần, lần thứ 2 bị gãy tay, đồng chí nói ”mình còn chân vẫn còn chạy được”, và dũng cảm xông lên phá tiếp 2 lớp hàng rào dây thép gai mở đường cho đơn vị tiến vào, lần thứ 3 đồng chí bị thương nặng, bom đạn địch đã cưa cụt chân đồng chí nhưng đồng chí vẫn không chịu dời trận địa, nằm tại chỗ chỉ hướng tiến và động viên bộ đội vào sâu tiêu diệt địch. Cù Chính Lan đã anh dũng hy sinh khi trận đánh đồn CôTô kết thúc thắng lợi và vào lúc tuổi đời tròn 22 tuổi. Cù Chính Lan đã được tặng thưởng một huân chương quân công hạng 3.

Trong đại hội liên hoan chiến sỹ thi đua toàn quốc lần thứ nhất vào tháng 5 năm 1952 Cù Chính Lan được Chính phủ và Hồ Chủ Tịch truy tặng huân chương quân công hạng 2, huân chương kháng chiến hạng nhất và danh hiệu “Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân”.

Loading...

Theo vietnamculture
* Nếu bài viết này hữu ích với bạn, hãy “tiếp lửa” cho Tâm Học bằng cách bấm
Like, Google +1, Tweet hoặc Chia Sẻ, Gửi….cho bạn bè , người thân. Chân thành cảm ơn!

Loading...

Leave a Reply

Please Login to comment
  Subscribe  
Nhận thông báo