Ra giêng, có năm trời rét và kéo theo những ngày mưa bụi. Mưa lất phất bay trong làn gió se lạnh dịu dàng. Những ngày đầu năm như thế đất trời trở nên dung dị, êm ả lạ thường.

Mưa bụi lấm tấm, nhỏ nhoi nâng niu tà áo, vuốt ve mơn trớn trên mái tóc xuân thì. Nó không giống tơ trời giăng mắc đó đây. Mưa bụi, như là nỗi nhớ mong manh, gần gũi mà xa xôi, mơ hồ trong cõi đời hư thực.

Mưa bụi lang thang khắp trời, si tình cỏ dại, da diết nương dâu, bẽ bàng với triền sông, bến nước. Hãy nghiêng tai trên mặt nước sông xuân mà nghe tiếng mưa bụi reo tí tách, hàng ngàn, hàng triệu âm thanh hợp âm như một cung đàn, như một bản hòa tấu lãng đãng trong cõi ta, cõi người, cùng trời cuối đất. Mưa bụi rơi rơi, rồi đọng lại tự bao giờ, mà mỗi khi chạm đến dòng ký ức miên man ấy như vướng phải nỗi tàn phai trên dòng hư ảo giữa cuộc nhân sinh thế tục vong tồn.

Tháng giêng mưa bụi, không là khói, là mây mà như khói mây vương vấn, cũng chẳng phải sương mù mà mù sương gửi gắm trong cõi đi về ảo giác mênh mông. Trong đêm tháng giêng mưa bụi, ta nghe bước chân thời gian đi giữa không gian vô tận như vòng châu thiên, như cát sông Hằng đi tìm sa mạc. Sa mạc hoang vu trong cuộc vi trần ngàn thu cát bụi, trên đường về gọi gió hoằng dương.

Ra tết, nếu như tháng giêng mưa bụi, đừng nên lang thang ngoài đường một mình. Cái khoảng thời gian mong manh ấy, thiên địa u hoài chỉ dành cho những đôi tình nhân nép mình vào nhau thủ thỉ… Nhưng nếu lỡ bước phong trần, cô đơn trên đường vắng, lối cũ quay về trong mưa phùn lay lắt nhớ nhung, thì xin hãy tạ ơn đời, tạ ơn trăm ngàn lần cỏ hoa mùa xuân bát ngát.

Nói chuyện tháng giêng mưa bụi là nói nhỏ bên tai, thì thầm sâu lắng, thương nhớ nồng nàn. Chừng như thuở ấy, trên dòng trường lưu mưa bụi, người gọi đò đứng đợi bến sông xa. Đêm cứ chùng sâu trên dòng xuân rây rắc, người gọi đò hay đò đợi khách sang sông. Đêm như đất trời thấm lạnh, mưa bên thềm xưa ướt tấm áo nâu, bóng dáng mẹ như nghìn năm mưa bụi rớt xuống trần gian những giọt u hoài… Những ai đã đếm bước ra đi, đếm bước quay về như ngày mới lớn, như bến nước sông quê, áo xanh Tư Mã hay bập bùng trống vỗ bồn ca, bạt màu mưa bụi, tháng giêng non như ngọn cỏ xanh rì.

Dù tháng giêng có mưa bụi, cánh đồng xanh vẫn thuở thanh bình, trà lúa đông xuân ôm bờ hạnh ngộ, cánh cò trắng lượn quanh chiều sóng vỗ, thương nhớ ai, không biết, đợi xuân nồng. Xin cho một lần hội ngộ cùng đất trời mưa bụi mà lắng nghe tiếng thở đêm trường trùng lai miên viễn…

Loading...

Theo quehuongonline
* Nếu bài viết này hữu ích với bạn, hãy “tiếp lửa” cho Tâm Học bằng cách bấm
Like, Google +1, Tweet hoặc Chia Sẻ, Gửi….cho bạn bè , người thân. Chân thành cảm ơn!

Loading...

Leave a Reply

Hãy là người đầu tiên Comment

  Subscribe  
Nhận thông báo